Đừng đợi khi gặp một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện!
Truyen-tin.net - Sơ lược dữ kiện:

  • ♥ Tiểu sử Các Thánh: 272
  • ♥ Các Bài đọc thánh lễ: 772
  • ♥ Văn hoá, nghệ thuật: 1154
  • ♥ Tin tức, chuyên đề... 18196
  • ♥ Thư viện hình ảnh: 14131
  • ♥ Suy niệm Lới Chúa: 924
  • ♥ Video: 2246
  • ♥ Tài liệu tham khảo: 780

... cùng những sưu tập khác.
tt
Laudetur Jesus Christus - Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô NewsFeed
-
KỸ NĂNG SỐNG
Back TRỞ LẠI (Cập nhật: 16/02/2018 10:15:19 CH)
A  A  A
Chuyến taxi cuối cùng của đời người
20 năm trước đây, tôi lái xe tắc xi để kiếm sống. Một đêm có người gọi xe ở khu chung cư vào lúc 2 giờ 30 sáng. Tôi đến nơi, các dãy nhà đều chìm lẫn trong bóng đêm ngoại trừ ánh sáng mù mờ từ khung của sổ kéo màn kín.

Trong trường hợp này, các người lái xe thường nhấn còi 1 hay 2 lần và chờ khoảng 1 phút, nếu không thấy động tĩnh gì là họ lái xe đi...

Nhưng tôi cũng biết rất nhiều người nghèo không có xe cộ gì cả và tắc xi là phương tiện di chuyển duy nhất mà họ trông cậy trong những hoàn cảnh đặc biệt hay trong những giờ giấc bất thường.... Trừ khi linh cảm có gì nguy hiểm ngăn cản, tôi thường ra khỏi xe và đi đến tận cửa, tự nhủ biết đâu có người đang cần tôi giúp...

Nghĩ như thế nên tôi bước tới gõ cửa.

“Xin chờ một chút”, giọng nói rõ ràng là của một người già nhưng vẫn có phần trong trẻo và tôi có thể nghe tiếng của các vật dụng dường như đang bị kéo đi trên sàn nhà... Vài phút sau, cửa mở, một bà cụ khoảng 80 tuổi đứng ngay trước mặt tôi. Cụ mặc chiếc áo đầm dài in hoa, đội cái mũ trắng xinh xắn với giải lụa gài chung quanh, trông giống y như một người nào đó từ cuốn phim của những năm 1940 chợt bước ra, với chiếc va ly vải bên cạnh. Sau lưng cụ, căn phòng chung cư trống trải như quanh năm không có ai cư ngụ, tất cả bàn ghế đều được phủ kín bằng những tấm trải giường. Liếc nhìn qua vai cụ, không có bất kỳ vật dụng nào trên quầy trong bếp hay trên tường cả, và sát chân tường trong góc phòng tôi có thể thấy mấy cái thùng giấy đầy những ly tách và khung ảnh sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.

- Phiền ông mang giúp tôi cái va ly này ra xe...

Tôi đem chiếc va ly cất ở thùng xe phía sau và quay trở lại giúp bà cụ. Cụ nắm cánh tay tôi và từng bước một, tôi dìu cụ xuống đường hướng về chiếc xe... Cụ luôn miệng nói cám ơn... “Không có chi, thưa cụ”, tôi nói, “cháu coi những người lớn tuổi như là mẹ của cháu vậy”.  Cụ trả lời: “Cháu tử tế lắm.”

Sau khi giúp cụ yên ấm trên băng ghế sau, tôi ngồi vào ghế lái và nổ máy. Cụ đưa cho tôi tờ giấy ghi địa chỉ nơi cụ muốn đến và hỏi tôi, rất nhỏ nhẹ:

- Cháu có thể chạy ngang qua dưới phố cho tôi một chút không...

Liếc mắt vào tờ giấy ghi địa chỉ, tôi buột miệng:

- Nếu lái xuống phố thì đường xa hơn và lâu hơn nhiều...

- Cứ thong thả, ông à, không có gì vội vã cả, tôi trên đường tới hospice (nhà dành cho những người sắp từ giã cuộc sống) thôi...

Tôi ngước mắt nhìn, qua tấm gương chiếu hậu, đôi mắt cụ long lanh trong bóng tối.

- Tôi không còn ai thân thích trên cõi đời này và bác sĩ đã nói tôi cũng chẳng còn bao lâu nữa, 2 hay 3 tuần là nhiều...

Với tay tắt cái máy ghi khoảng cách và tính tiền, tôi hỏi một cách lặng lẽ:

- Thưa cụ muốn đi qua đường nào trước...

Trong hơn 2 giờ kế tiếp, chúng tôi hầu như đi loanh quanh qua từng con đường trong các khu phố. Cụ chỉ cho tôi toà nhà nhiều tầng mà một thời cụ đã làm người điều khiển thang máy. Tôi lái xe qua một khu phố với những căn nhà nhỏ đã cũ nhưng xinh xắn, cụ nói với tôi ngày trước khi mới lập gia đình cụ đã ở trong khu này, và chỉ cho tôi căn nhà loang loáng dưới ánh đèn đêm... Nhìn ánh mắt lưu luyến của cụ, tôi như thấy một trời quá khứ thương yêu đằm thắm của đôi vợ chồng trẻ.

Cụ ra hiệu cho tôi ngừng xe trước nhà kho của cửa tiệm bán giường tủ, bàn ghế, nhẹ nhàng bảo tôi trước đây chỗ này là một vũ trường sang trọng và nổi tiếng, cụ đã từng hãnh diện đến đây khiêu vũ lần đầu khi là một thiếu nữ 16 tuổi...  Trong giọng nói cụ tôi thấy thấp thoáng hình ảnh một thiếu nữ trẻ trung sáng ngời với bộ dạ phục xinh đẹp và nụ cười tươi tắn hân hoan... Đôi khi, cụ bảo tôi đậu xe trước một toà nhà nào đó hay ở một góc phố khuất nẻo không tên... và cụ im lặng thẫn thờ trong bóng tối như đắm chìm với cả một dĩ vãng xa xăm bao la và sâu thẳm...

Khi trời chập choạng trong ánh sáng đầu tiên của ban ngày, cụ nói với tôi khẽ khàng như một hơi thở nhẹ:

- Thôi, mình đi...

Tôi lái xe trong im lặng đến khu nhà hospice. Đó là một dãy nhà thấp, kín đáo, ngăn nắp và gọn gàng. Tôi vừa ngừng xe là đã có hai người xuất hiện với chiếc xe lăn như là họ đã chờ đợi từ lâu rồi. Tôi bước xuống mở thùng xe phía sau để lấy chiếc va ly nhỏ của cụ mang tới để ngay cửa chính, xong quay trở ra đã thấy cụ đã được đỡ ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn.

- Bao nhiêu tiền vậy cháu?

Cụ vừa hỏi vừa mở cái bóp nhỏ... “Cháu không lấy tiền bác đâu”, tôi trả lời.

- Nhưng cháu phải kiếm sống chứ...

- Đã có những khách hàng khác, thưa bác...

Gần như không tính toán so đo, tôi cúi xuống ôm lấy bờ vai cụ.  Đáp lại, cụ ôm tôi thật chặt:

- Cám ơn cháu đã cho cụ già này khoảng thời gian thật quý giá và đầy ý nghĩa.

Tôi siết chặt tay cụ và quay bước đi trong ánh sáng mờ nhạt của một ngày mới đến. Sau lưng tôi có tiếng cửa đóng. Tôi cảm thấy như cả một cuộc đời vừa được khép lại phía sau.

Tôi không có thêm người khách nào khác trong buổi sáng đó. Tôi chạy xe loanh quanh không có mục đích và dường như tôi cũng chẳng biết mình đi đâu nữa... Suốt cả ngày hầu như tôi không thể nói được với ai lời nào cả... Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cụ bà gặp phải một người tài xế đang ở cuối buổi làm, nóng nảy chỉ muốn chóng xong việc để còn về nhà... Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi từ chối không nhận đón người khách là cụ, hay tôi không bước xuống gõ cửa mà chỉ ngồi trên xe nhấn kèn một lần rồi lái xe đi...

Tự nhiên nghiệm lại trong quãng đời trẻ trung ngắn ngủi của mình, dường như là tôi chưa làm được chuyện gì có ý nghĩa hơn là chuyện tôi đã làm trong buổi sáng hôm ấy. Chúng ta luôn luôn nghĩ rằng cuộc đời sẽ có những khúc quanh quan trọng, đánh dấu bằng những sự việc to lớn, dễ dàng ghi nhớ... Nhưng thật ra, đẹp nhất vẫn là những phút giây nhỏ bé bất ngờ nhưng có xúc cảm mãnh liệt khiến ta phải bàng hoàng đến tê dại cả tâm hồn...

Xin chia xẻ câu chuyện nhỏ này với các bạn, hy vọng vì thế cuộc đời chung quanh chúng ta sẽ ấm cúng và có ý nghĩa hơn.

(Sưu tầm)

 ***

Lạy Chúa, xin ban cho con một con tim phổ quát, một con tim vọng ngân lại tất cả những khao khát của con người.
Một con tim không bao giờ muốn khép kín, muốn giam mình trong tháp báu ngọc ngà.
Một con tim rộng mở, biết sống theo những chiều kích của hoàn vũ bao la.
Một con tim biết rung động theo những tình cảm quảng đại nhất của thời buổi hôm nay.
Một con tim biết đón nhận mọi khổ đau, mau mắn cảm thông những nỗi cơ cực của những ai nghèo nàn và bất hạnh.
Một con tim biết cảm thấy hạnh phúc khi được chia sẻ niềm vui của người khác hơn niềm vui của chính mình.
Một con tim có khả năng hiểu biết tha nhân trong những vấn nạn và khó khăn của kiếp người.
Một con tim biết chia sẻ âu lo của người khác để mang lại cho họ niềm an bình thư thái.
Một con tim biết biến đổi khao khát và hi vọng của con người hôm nay thành như của chính mình.
Một con tim biết đập cùng một nhịp theo sự tiến hoá của thế giới trong một mối thiện cảm sâu xa cùng với nhân loại đang tiến bước khác. Amen!

(Prière au coeur du monde, J. Galot, SJ)

Nguyễn Hùng Cường
chuyển dịch

Ghi lại phản hồi, xin nhấn vào »  Nhập ý kiến của bạn:
Ý kiến - nhận xét của bạn về bài:

Chuyến taxi cuối cùng của đời người

Tên:
Email:
Ý kiến - nhận xét - Comments:

  (hoặc nhấn phím ESC hoặc nhấn vào khung nền)

Chưa có ý kiến   Pending (3)
Tìm kiếm trong phần Tin - Bài này
 [Tìm tên bài, tên tác giả, nội dung...]
Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 11-2018
Cầu cho tiếng nói của con tim, của đối thoại luôn lấn át tiếng nói của vũ khí.
SUY NIỆM TIN MỪNG
Để nên thành viên trong Vương Quốc của Chúa Giêsu | Lm. Đan Vinh
Vương quyền phục vụ | Lm. Giuse Hoàng Kim Toan
Tình yêu mạnh hơn sự chết | Lm. Đan Vinh
Sống đức tin là làm chứng | Jos. Vinc. Ngọc Biển
Vị Vua Tình Yêu | Antôn Lương Văn Liêm
Vị Vua chấp nhận chết để con dân được sống | PM. Cao Huy Hoàng
Đức Giêsu là Vua - Vị Vua rất lạ lùng | Jos.Vinc. Ngọc Biển
Chân lý | Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Sống chứng nhân Tin Mừng | Đức TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt
Các Thánh Tử Đạo: Chứng nhân của lòng tin, lòng mến và lòng hy vọng | Lm. Giuse Nguyễn Thành Long
Mừng kính các Thánh Tử Đạo Việt Nam - Đôi dòng suy tư | Antôn Lương Văn Liêm
Niềm tin kiên trung | Lm. Phaolô Trương Hoàng Phong
Tỉnh thức trước cơn bách đạo mới | PM. Cao Huy Hoàng
Hãy đứng vững! | Phanxicô Xaviê
Phim - Nhạc - Suy niệm
Xem chuyên mục Media Online
Từ Điển Online:     

Truyền Tin

Email: tt.march25@gmail.com

Website: truyen-tin.net

Online since: May 2010

Tìm kiếm nội dung
(Gõ từ khóa vào vào khung dưới đây)
Tìm kiếm trong Google
Nhấn vào >> Google Search

Liên hệ

Đặt làm trang chủ

@