Hạnh phúc là ý nghĩa, là mục đích của cuộc sống, là sự cố gắng và kết thúc của một đời người.

Aristotle
Truyen-tin.net - Sơ lược dữ kiện:

  • ♥ Tiểu sử Các Thánh: 272
  • ♥ Các Bài đọc thánh lễ: 772
  • ♥ Văn hoá, nghệ thuật: 1154
  • ♥ Tin tức, chuyên đề... 14385
  • ♥ Thư viện hình ảnh: 6916
  • ♥ Suy niệm Lới Chúa: 784
  • ♥ Video: 2262
  • ♥ Tài liệu tham khảo: 780

... cùng những sưu tập khác.
tt
Laudetur Jesus Christus - Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô NewsFeed
-
TÀI LIỆU » Nghiên Cứu
Back TRỞ LẠI (Cập nhật: 01/04/2022 3:56:52 CH)
A  A  A
Nhà thần học luân lý giải thích Giáo huấn Công bình về Chiến tranh và Cuộc chiến ở Ukraine

"Phòng vệ chính đáng có thể không chỉ là quyền mà còn là nghĩa vụ nghiêm trọng đối với người chịu trách nhiệm về tính mạng của người khác... Vì lý do này, những người nắm giữ chính quyền hợp pháp cũng có quyền sử dụng vũ khí để đẩy lùi những kẻ xâm lược chống lại cộng đồng dân sự được giao cho trách nhiệm của họ." (CCC 2265)

Cuộc chiến ở Ukraine đã đánh thức thế giới về nỗi kinh hoàng của chiến tranh và cảnh ngộ nhân đạo. Gắn liền với sự "thức tỉnh" này là những câu hỏi sâu sắc về thần học luân lý và giáo huấn xã hội Công giáo. Để giúp độc giả của chúng ta tìm hiểu những câu hỏi này, tôi đã liên hệ với Tiến sĩ Matthew Minerd, giáo sư triết học và thần học đạo đức tại Chủng viện Công giáo Byzantine các Thánh Cyril và Methodius ở Pittsburgh. Tiến sĩ Minerd ḍaô vui lòng gửi câu trả lời bằng văn bản cho một số câu hỏi. Dưới đây là các câu hỏi và câu trả lời: 

Là một nhà thần học luân lý, ông có thể trình bày khái quát ngắn gọn về giáo huấn xã hội Công giáo về chiến tranh? Những yếu tố cơ bản của lý thuyết chiến tranh chính nghĩa là gì? Và giáo huấn này bắt nguồn từ đâu trong truyền thống thần học Công giáo?

Nói rõ hơn: Giáo hội Công giáo, không chỉ đơn thuần là một vấn đề tranh luận thần học, cũng không chỉ là một thượng hội đồng hay công đồng địa phương, nhưng thực sự, trong vai trò là người mẹ và người thầy phổ quát, như Giáo hội phổ quát của Chúa Kitô, đã dạy và vẫn còn dạy rằng trong một số hoàn cảnh nhất định, việc tiến hành một cuộc chiến tranh phòng thủ có thể là một điều gì đó hợp pháp về mặt đạo đức; do đó, mặc dù chiến tranh kéo theo nhiều tệ nạn, trường hợp chiến tranh chính đáng được phân định không có nghĩa là phạm tội. Mặc dù đã có những phát triển trong lĩnh vực học thuyết này, và mặc dù các phân đoạn của Giáo hội sơ khai đôi khi cho rằng những người tham chiến trong các cuộc chiến tranh chính nghĩa vẫn phải đền tội sau khi bị trói buộc trong những tệ nạn như vậy, lập trường của Giáo hội là khá rõ ràng và không đổi.

Tuy nhiên, công bằng mà nói, khái niệm "chiến tranh chính nghĩa" đã phát triển đầy đủ nhất ở phương Tây, dưới ảnh hưởng của Thánh Augustinô (354–430), Thánh Thomas Aquinas (1225–1274), và sau đó trong thời kỳ của Chủ nghĩa Học thuật Baroque dưới ngòi bút của, ví dụ, Francisco de Vitoria (1483–1546) thuộc Dòng Đaminh và Francisco Suárez (1548–1617) thuộc Dòng Tên, mặc dù nhiều người khác cũng có thể được trích dẫn.

Trong cuốn sách Summa Theologiae (ST) của mình, Thánh Thomas Aquinas đặt cuộc thảo luận của mình về chiến tranh ở một nơi khá ngạc nhiên: luận thuyết về đức tính bác ái của thần học. Ngài làm điều này bởi vì chiến tranh đối lập trực tiếp với hoà bình, đó là một trong những thành quả của tình yêu bác ái thiêng liêng. Tuy nhiên, như một số người theo chủ nghĩa Thomists sau này - chẳng hạn, nhà thần học luân lý vĩ đại Dòng Đa Minh, Cha Benoît-Henri Merkelbach (1871-1942) - đã lưu ý, chiến tranh cũng nên được xem xét trên khía cạnh đức hạnh của công lý, vì nó liên quan đến quyền nhất định rằng các quốc gia phải tự bảo vệ mình trước những hành động xâm lược chống lại họ.

Sau lời bình luận của Thánh Thomas trong ST II-II, q. 40, a. 1, Những người theo thuyết Thomists lưu ý 3 điều kiện cần thiết để tiến hành một cuộc chiến tranh chỉ về mặt đạo đức: (1) tuyên bố của cơ quan dân sự (chứ không phải công dân tư nhân); (2) sự tồn tại của một nguyên nhân tương xứng và nghiêm trọng cho việc tuyên chiến; và (3) giả định rằng quốc gia tự xưng chính nghĩa đang hướng tới một lợi ích chung chân chính và có đạo đức (như Cha Merkelbach đã tóm tắt rất kỹ, "không phải vì hận thù, cũng không phải vì thù hận, cũng không phải vì mong muốn báo thù, cũng không phải vì ước muốn chỉ đơn thuần là để làm hại, không có ý định trừng phạt tàn nhẫn, cũng không phải ham muốn thống trị, cũng không phải tinh thần bất khả xâm phạm... mà là vì tình yêu đối với lợi ích chung chân chính và đạo đức").

Sách Giáo lý phổ quát của Giáo hội Công giáo (2309) bày tỏ những điều kiện xa hơn, tuy nhiên, điều này có thể được tìm thấy trong truyền thống thần học và triết học lâu đời liên quan đến lý thuyết chiến tranh chính nghĩa: "(1) thiệt hại do kẻ xâm lược gây ra cho quốc gia hoặc cộng đồng các quốc gia phải lâu dài, nghiêm trọng, và nhất định; (2) tất cả các biện pháp khác để chấm dứt nó phải được chứng minh là không thực tế hoặc không hiệu quả; (3) phải có triển vọng thành công nghiêm túc; (4) việc sử dụng vũ khí không được tạo ra các tệ nạn và rối loạn nghiêm trọng hơn là loại bỏ cái ác (sức mạnh của các phương tiện hủy diệt hiện đại có ý nghĩa rất nặng nề trong việc đánh giá tình trạng này)."

Nó nằm trong khả năng của sự thận trọng chính trị - một đức tính đạo đức thực sự mà tất cả các nhà lãnh đạo chính trị nên trau dồi - để quyết định chính xác khi nào những điều kiện này tồn tại. Chiến tranh hiện đại làm cho việc phân biệt như vậy trở nên rất khó khăn. Tuy nhiên, ngay cả khi nhìn thấy những thay đổi của thế giới hiện đại và của chiến tranh hiện đại, Giáo hội không cho rằng việc các quốc gia tự vệ khi bị xâm lược vô cớ là điều bất công. 

Rõ ràng, cuộc chiến ở Ukraine là trong tâm trí của tất cả mọi người. Làm thế nào để cuộc xung đột này phù hợp với cách hiểu của Công giáo về một cuộc chiến tranh chính nghĩa? Người Công giáo phải làm gì trong cuộc xung đột?

Trước khi trả lời điều này, tôi nên nói rằng, theo một nghĩa nào đó, tôi có quan hệ cá nhân với cuộc xung đột này. Là hậu duệ của những người nhập cư Séc và Slovakia, tôi có một tình yêu bản địa đối với các quốc gia Slav ở Đông Âu. Do đó, tôi cũng có bản năng không tin tưởng về chính trị đối với nước Nga vì lịch sử lâu đời của chủ nghĩa đế quốc, cho dù là Nga hoàng hay Liên Xô. Hơn nữa, tôi là một người Công giáo Ruthenian, với những người bạn và đồng nghiệp Công giáo Ukraine, và mục tử của tôi đến từ Transcarpathian Ukraine. Sự gây hấn về mặt chính trị và giáo hội của Giáo hội Chính thống Nga đối với người Công giáo phương Đông và chống lại Giáo hội Chính thống Ukraine đang đè nặng lên trái tim tôi.

Bây giờ, tôi không phải là người thực hành chính trị quốc tế. Vì vậy, tôi khiêm tốn phục tùng sự phán xét của mình cho những bộ óc hiểu biết hơn về những vấn đề như vậy. Tuy nhiên, có vẻ khá rõ ràng về mặt giá trị rằng hành động xâm lược của Nga đối với Ukraine thể hiện sự áp đặt vũ lực vô cớ chống lại một quốc gia có chủ quyền. Rõ ràng, Ukraine có mối quan hệ lâu dài và đa dạng với Nga (dù là Đế quốc hay Liên Xô). Tuy nhiên, cấu hình của các quốc gia ngày nay khá rõ ràng: Ukraine ngày nay tồn tại như một quốc gia tự trị, có chủ quyền. Không có điều kiện nào nêu trên được Nga viện dẫn để biện minh cho nỗ lực thôn tính một phần (hoặc toàn bộ) Ukraine bằng vũ lực chiến tranh.

Ngay cả trong bài đọc nhân từ nhất, Tổng thống Vladimir Putin dường như vẫn lặp lại những tuyên bố của Đế quốc Nga trong các cuộc tranh luận ở thế kỷ 19 về chủ nghĩa dân tộc Pan-Slav. Theo ông, bản sắc dân tộc và văn hoá riêng của Nga gắn liền với bản sắc của Đông Âu Slav, theo ý kiến ​​của ông, có nguy cơ bị chủ nghĩa vũ trụ tự do, tự do của phương Tây nuốt chửng.

Tuy nhiên, mối quan tâm liên tục của NATO liên quan đến Nga dường như đã tìm ra lời biện minh khá rõ ràng chính xác bằng hành động hiếu chiến của chính phủ Putin. Chính trị ngoại giao ở Châu Âu rất phức tạp và cần được để cho các chuyên gia. Tuy nhiên, tôi tin rằng việc Nga tuyên bố rằng lập trường của Tây Âu đối với Nga sẽ biện minh cho quan điểm rằng việc mở rộng NATO trực tiếp hoặc gián tiếp là một hành động xâm lược. Người ta chỉ cần nghĩ đến sự tham gia của chính Đức vào việc xây dựng đường ống dẫn khí đốt của Nga, một dự án đã bị dừng lại chỉ sau hành động xâm lược của chính Nga. Việc Đức chấp nhận sự phụ thuộc vào năng lượng như vậy không nói lên mối quan hệ thâm giao chung giữa phương Tây-NATO với Nga. Do đó, phản ứng của các quốc gia NATO ngày nay không phải là thô bạo cũng không có căn cứ, và Ukraine hoàn toàn có lý khi đáp trả hành động gây hấn vô cớ của Nga.

Thật không may, những tuyên bố của Putin, dưới nhiều hình thức khác nhau trong vài tuần qua, đã được một số Kitô hữu ở Mỹ xem là có lợi hoặc ít nhất là hợp lý. Chỉ bởi vì trật tự tự do của phương Tây có nhiều vấn đề xã hội và chính trị, điều này không biện minh cho việc nhìn vào Mátxcơva như thể đây là một xã hội Thiên chúa giáo đang đứng vững trước làn sóng chua chát của thời hiện đại. Các nhà bình luận hiểu rõ hơn tôi về những vấn đề như vậy rõ ràng rằng sự xuất hiện của chủ nghĩa chính thống bảo thủ ở Nga không sâu sắc về mặt văn hóa như một số người ở phương Tây nghĩ rằng họ đang có. Và thật đáng xấu hổ, theo ý kiến ​​của tôi, một số thành phần Công giáo trên mạng đã lưu hành một lá thư được cho là do Đức Tổng Giám mục Carlo Maria Viganò viết, có nội dung kêu gọi Moscow là "Rome thứ ba" (ngôn ngữ là của nước Nga Đế quốc và chủ nghĩa bành trướng bất chính của Toà Thượng phụ Moscow). Sự cám dỗ lớn đối với hầu hết mọi người ở Hoa Kỳ là giảm mọi thứ thành ngôn ngữ của cuộc chiến văn hóa của chúng ta. Sự ngây thơ khi làm như vậy nhân danh một "tái thiết nền văn minh Kitô giáo" được cho là chống lại "con quái vật xuyên người có sức khoẻ công nghệ toàn cầu" là một cách sử dụng hoài nghi và thao túng đối với nỗi sợ hãi của những người theo Kitô giáo.

Tương tự như vậy, tôi cũng muốn nói thêm rằng khi mọi thứ diễn ra ngày nay, người Công giáo nên xem vị trí của Giáo chủ Chính thống giáo Nga, Kirill, là đáng trách về mặt đạo đức. Chúng ta phải hết sức thận trọng để không phán xét các anh chị em Chính thống Nga của chúng ta. Tuy nhiên, bằng cách công khai ủng hộ một cuộc chiến tranh phi nghĩa như thế này, Giáo chủ Mátxcơva đáng bị thế giới Công giáo và Chính thống khinh miệt.

Bây giờ, chúng ta, với tư cách là người Công giáo phải làm gì để đáp lại tất cả những điều này?

Hầu hết chúng ta, bao gồm cả tôi, không tham gia sâu vào các vấn đề chính trị quốc tế. Vì vậy, mặc dù không sai khi đưa ra các tuyên bố trên mạng xã hội để ủng hộ người dân Ukraine, nhưng tôi cho rằng điều này phần lớn là lãng phí thời gian (như trường hợp của hầu hết việc sử dụng mạng xã hội). Chúng ta nên luôn tập trung vào những gì, trong hoàn cảnh cụ thể của chúng ta, là nghĩa vụ cấp bách nhất mà chúng ta có liên quan đến một vấn đề xung đột quốc tế như vậy.

Là người Công giáo, chúng ta thật diễm phúc biết bao khi ở giữa Mùa Chay, điều này nhắc nhở chúng ta về bổn phận đầu tiên của chúng ta với tư cách là Kitô hữu: cầu nguyện, ăn chay và bố thí. Hãy Trung thực. Các bài đăng trên mạng xã hội không có khả năng thay đổi bất cứ điều gì trong vòng kết nối cá nhân thân thiết của chúng ta, chứ đừng nói đến chính trị quốc tế. Nhưng, nếu chúng ta tin, như chúng ta nên làm, với sức mạnh thúc đẩy của sự cầu nguyện và ăn chay, chúng ta hãy sử dụng hai phương tiện thiêng liêng này với đức tin tuyệt vời.

Hơn nữa, chúng ta hãy hỗ trợ các nhu cầu tạm thời của người dân Ukraine, đặc biệt là những thường dân đang phải chịu đựng. Vì vậy, tôi có thể khuyên độc giả nên cân nhắc quyên góp thông qua Ruthenian Archeparchy ở Pittsburgh hoặc Archeparchy Ukraina ở Philadelphia. Tôi khẩn cầu những người anh em [theo nghi thức Latinh] của tôi, những người giàu có hơn rất nhiều so với những người Công giáo Byzantine chúng tôi, hãy xem xét giúp đỡ chúng tôi trong vấn đề này. 

Chúng tôi đã nghe nói rất nhiều về việc Hoa Kỳ và các quốc gia khác cung cấp vũ khí và viện trợ nhân đạo cho Ukraine, nhưng chưa đưa bất kỳ quân đội nào tham gia vào cuộc xung đột. Làm thế nào để chúng ta phân tích điều này về mặt thần học luân lý? Rõ ràng, cung cấp viện trợ nhân đạo là một điều tốt nhưng việc phân phối vũ khí như thế nào là hợp lý về mặt đạo đức?

Hai câu trả lời đầu tiên của tôi nhằm mục đích đưa ra các nguyên tắc trọng tâm liên quan đến những vấn đề này. Đối với bốn câu hỏi cuối cùng, tôi sẽ nói ngắn gọn hơn.

Trong cộng đồng quốc tế, có nhiều mức độ kết nối và hỗ trợ được phép về mặt đạo đức (và trong một số trường hợp được yêu cầu rõ ràng). Các quốc gia phải quyết định làm thế nào để làm như vậy mà không làm tăng leo thang gây hấn mà thay vào đó, là một phương tiện hướng tới hòa bình. Cũng giống như chúng ta đôi khi phải trực tiếp và cá nhân tham gia vào hoạt động tự vệ chính đáng của các nước láng giềng, vì vậy các quốc gia thực sự cũng phải (ghi nhớ tất cả các sắc thái phù hợp) phân biệt cách họ nên hỗ trợ cho quyền tự vệ công dân chính đáng được thực hiện bởi các quốc gia đồng bào. Điều này đòi hỏi đức tính tuyệt vời từ phía các nhà lãnh đạo. Ngay cả khi chúng ta có nhiều lý do để hoài nghi, thay vào đó, chúng ta hãy cầu nguyện cho những người nắm giữ quyền lực như vậy trong các xã hội của chúng ta ở phương Tây. 

Chúng tôi biết rằng Nga và Ukraine đã nhiều lần đi đến bàn đàm phán trong hai tuần qua. Có những cân nhắc đạo đức nào khi các quốc gia đang đàm phán vì hoà bình?

Các cuộc đàm phán vì hoà bình, trên hết, phải tôn trọng các quyền thực sự của quốc gia bị thiệt hại. Nếu không có trật tự đúng đắn như vậy, một nền hoà bình được cho là chỉ là một sự nhạo báng của nó. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là các quốc gia bị thiệt hại nên nóng lòng bắt các nhà đàm phán đồng nghiệp của họ làm con tin cho những yêu cầu vô tận. Ở đây, tôi nghĩ rằng vị trí của Francisco de Vitoria, như được tóm tắt bởi Cha Merkelbach, là một ánh sáng dẫn đường tốt:

Bên thắng cuộc thực sự không nên tuyên bố các điều kiện hoà bình với thái độ của người chiến thắng hoặc của người tố cáo hoặc kẻ thù mà thay vào đó, với tư cách là một thẩm phán công bằng khẳng định các quyền và giá trị của vụ việc. Những điều kiện mà họ phải tìm kiếm là những điều kiện giúp tái lập trật tự quốc tế, cụ thể là trật tự công bằng và hợp tác, để có thể có được mối quan hệ tốt đẹp giữa bên thắng và bên bại. Rõ ràng, nó phụ thuộc vào sự thận trọng chính trị - một lần nữa, đây là một đức tính đạo đức mà chúng ta phải yêu cầu ở các nhà lãnh đạo của chúng ta - để xác định chi tiết của một sự sắp xếp như vậy. 

Giáo hoàng Phanxicô đã tích cực thảo luận về cuộc xung đột và kêu gọi một giải pháp hoà bình. Giáo hội có vai trò gì trong việc trở thành trung gian cho hoà bình?

Rõ ràng, Giáo Hội là Nhiệm Thể của Chúa Kitô chứ không phải là một tổ chức phi chính phủ quốc tế. Tuy nhiên, chính vì quyền lực gián tiếp, mặc dù thực tế, của mình đối với trật tự chính trị, Giáo hội có một vai trò đặc biệt quan trọng trong cộng đồng quốc tế. Vì vậy, giáo hội có một vai trò trong số các quốc gia theo đuổi hòa bình thực sự. Các giáo hoàng của thế kỷ 20 đã chứng minh sự thật này một cách rõ ràng. 

Cuối cùng, làm thế nào để chiến tranh phù hợp với kế hoạch lớn hơn của thần học luân lý Công giáo? Các tín hữu có thể rút ra bài học đạo đức nào từ kinh nghiệm này?

Thực ra, chiến tranh đại diện cho một loại thất bại, một loại tội lỗi tồi tệ, phải được nghiên cứu trong hai lĩnh vực cụ thể của thực hành rộng lớn hơn của thần học luân lý, đó là những lĩnh vực dành cho các nhân đức của bác ái và công lý. Đó là một trong những sự thật đáng tiếc của sự Sụp đổ rằng cái ác lớn và nghiêm trọng này bao vây chúng ta. Tuy nhiên, thần học luân lý nhắm mục tiêu cao hơn nhiều: giải thích cho chúng ta biết làm thế nào mà ân tứ đã mở rộng cho tất cả chúng ta khả năng sống sự sống thiêng liêng được ban cho chúng ta trong Đấng Kitô.

Tôi nghĩ, nếu có bất cứ điều gì, nhà thần học luân lý nên kết thúc những nhận xét như vậy bằng cách kêu gọi tất cả người Công giáo tham gia đầy đủ hơn vào việc truyền giáo, trước hết và quan trọng nhất là ở địa phương nhưng cũng phù hợp với hoàn cảnh cụ thể của mỗi người, trên phạm vi toàn thế giới. Chúng ta không nên e dè: chỉ một mình Đức Kitô và trong Giáo hội của Người, sự bình an thật sẽ được tìm thấy. Đây là chính cuộc sống mà tất cả chúng ta được mời gọi để sống, được kết hợp vào Thân thể của Người qua món quà siêu nhiên của ân sủng. Sẽ không bao giờ có một thế giới hoàn hảo trước sự phán xét cuối cùng. Tuy nhiên, ở mức độ có thể, chúng ta phải cố gắng mang lại cho thế giới hoà bình mà chính thế giới không thể ban cho (Ga 14,27).
 

Robert Klesko
 

Cao Nguyên
Ghi lại phản hồi, xin nhấn vào »  Nhập ý kiến của bạn:
Ý kiến - nhận xét của bạn về bài:

Nhà thần học luân lý giải thích Giáo huấn Công bình về Chiến tranh và Cuộc chiến ở Ukraine

Tên:
Email:
Ý kiến - nhận xét - Comments:

  (hoặc nhấn phím ESC hoặc nhấn vào khung nền)

Chưa có ý kiến   Pending (3)
TIN - BÀI KHÁC   67 tin bài trong TÀI LIỆU » Nghiên Cứu
  Cách Giáo hội Công giáo Hy Lạp Ukraina lan rộng ra toàn thế giới | TT
  Lịch sử đầy biến động của Nhà thờ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội ở Mátxcơva | Cao Nguyên
  Con Hổ trong văn hoá Việt | Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  Điều gì xảy ra tại buổi Dâng Chúa vào Đền thánh? | Jimmy Akin
  Phúc đáp của Bộ Giáo lý Đức tin đối với nghi vấn về việc chúc phúc cho kết hiệp đồng giới | VoetCatholic
  Cảm tưởng về Tết trong Nam | Vương Hồng Sển
  Tục tắm nước lá mùi đêm Tất niên: ‘Tẩy sạch’ những muộn phiền năm cũ | Tuệ Anh
  Tướng do tâm sinh: Người thiện tâm có tướng mạo hiền lành phúc hậu | An Hoà
  Thủ tục filibuster là gì và tại sao filibuster quan trọng với nước Mỹ? | Hải Đăng
  Đạo Công giáo có cho phép thuỷ táng không? | Lm. Antôn Phạm Trọng Quang, SVD
  3 cách Rửa tội khác nhau trong Giáo hội Công giáo | Mi Trầm
  Điều kỳ diệu của Orvieto: Nguồn gốc ấn tượng của Lễ Mình Máu Thánh Chúa | Kathy Schiffer
  Tâm lý ngày Tết | Thượng Chi (Phạm Quỳnh)
  Những con đường khai phá "Vùng Truyền giáo Dân tộc Tây Nguyên Đăk Lăk" - Tiền thân ĐP. Ban Mê Thuột | Lm. GioaKim Nguyễn Hoàng Sơn
  Dân tộc Xtiêng - vùng Bình Phước - đón nhận hạt giống Tin Mừng | Lm. Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn
  Giáo phận Qui Nhơn - Nạn Văn Thân | Lm. Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn
  Một nền Văn hoá Công giáo bằng chữ Quốc ngữ chính thức bắt đầu với Giáo sĩ Alexandre de Rhodes | Lm. Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn
  Nội lực sáng tạo và bảo tồn "Chữ Quốc ngữ" trong tầm nhìn "không gian văn hoá Chữ Quốc ngữ" | Lm. Gioankim Nguyễn Hoàng Sơn
  Đạo Hiếu - Tôn kính Tổ Tiên của người dân tộc Tây Nguyên | Lm. Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn
  Kinh nguyện và Phụng vụ Kitô giáo hội nhập trong bối cảnh văn hoá Tây Nguyên
Tìm kiếm trong phần Tin - Bài này
 [Tìm tên bài, tên tác giả, nội dung...]
Mồng 4 tháng 6 năm Nhâm Dần
Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 7-2022
Cầu cho những người cao niên
Chúng ta cầu nguyện cho những người cao niên, những người đang nắm giữ cội nguồn và lịch sử của dân tộc; mong rằng kinh nghiệm và sự hiểu biết của họ giúp cho giới trẻ biết hướng vọng về tương lai với hy vọng và trách nhiệm.
Phim - Nhạc - Suy niệm
Xem chuyên mục Media Online
Từ Điển Online:     

Truyền Tin

Email: tt.march25@gmail.com

Website: truyen-tin.net

Online since: May 2010

Tìm kiếm nội dung
(Gõ từ khóa vào vào khung dưới đây)
Tìm kiếm trong Google
Nhấn vào >> Google Search

Liên hệ

Đặt làm trang chủ

@